Copywriting-Nghề “Đục Hình, Đẻo Chữ”

Copywriting-Nghề “Đục Hình, Đẻo Chữ”
5 (100%) 3 votes

1. Những ý tưởng đầu tiên luôn luôn là ý tưởng rác

Có lẽ những bạn trẻ mới đặt chân vào ngành quảng cáo sẽ cảm thấy phẫn nộ với nhận định phía trên. Nhưng hãy tin tôi. Đây là sự thật. Nếu Giám đốc sáng tạo của bạn là người hời hợt, 10 ý tưởng đầu tiên của bạn trình lên họ sẽ chọn 1. Nhưng chẳng có Giám đốc sáng tạo nào mà tôi có cơ hội làm việc cùng là người hời hợt. Tất cả họ đều là những con người sâu sắc đến độ cực đoan, luôn đòi hỏi ở ý tưởng của bạn một sự độc đáo. Không thỏa hiệp và không khoan nhượng.

Họ kiên nhẫn ngồi đó để dọn sạch đóng rác ý tưởng do bạn thải ra, và đôi khi là tái sinh cho rác để nâng tầm giá trị. Hãy cảm ơn họ vì điều này. Nếu không có họ, và bạn cho phép mình tự do bay bổng với những ý-tưởng-điên-rồ-không-định-hướng, ngành quảng cáo sẽ ngập lụt những thảm họa quảng cáo. Sau tầm 2 năm làm việc, khi đã cọ rất xát với công việc thực tế, bạn sẽ đồng ý với nhận định này. Nếu muốn thay đổi diện mạo ngành quảng cáo nước nhà, bạn phải chờ ít nhất 2 cuộc đời nữa.

2. Muốn đẽo chữ đẹp, phải có tình yêu

Sự ra đi đột ngột của Mita Diran sau nhiều ngày đêm làm việc không nghỉ không hề minh chứng cho tình yêu nghề. Nó chỉ là một dạng của áp lực phải thể hiện bản thân mình quá lớn. Mita Diran làm việc trong ngành quảng cáo chưa tròn 2 năm, chỉ bằng 1/10 so với anh bạn Copywriter của tôi. Với một người xem công việc là tình yêu, điều họ tìm thấy trong tình yêu là niềm vui, chứ không phải áp lực. Nếu là áp lực, anh ấy không sống lâu đến thế.

Nếu phải chuyển ngữ tiếng Việt cho một câu headline như thế này: “I @ capturing the action” bạn sẽ có bao nhiêu phiên bản? 5, 10, hay 15? Ngày đó tôi có 20 phiên bản. Không có phiên bản nào giống phiên bản nào. Và không có phiên bản nào trong số đó được chọn, nhưng tôi vẫn thấy vui với việc mình làm. Đơn giản vì mỗi phiên bản bị loại trừ, tôi nhận lại một bài học về lựa lọc từ ngữ.

Chữ tuôn ra từ ngòi bút. Chữ đẹp tuôn ra từ trí tuệ. Một cây bút đầy mực chỉ đảm bảo cho bạn viết nhiều để không phí giấy, không đảm bảo cho bạn viết hay.

3. Mỗi con người đều có giới hạn của mình

Trước khi trở thành Copywriter, tôi nghĩ mình có thể làm gỏi những Copywriter khác trong vòng 7 nốt nhạc. Sau đó 1 năm, khi đã tham gia từ-A-đến-Z một vài campaign, từ giai đoạn pitching, lên ý tưởng, vẽ kịch bản, trình bày ý tưởng, điều chỉnh ý tưởng, đến làm việc với đạo diễn, chọn diễn viên, quay phim, lồng tiếng, viết nhạc, hậu kỳ… tôi nghĩ mình có thể làm bằng với đồng nghiệp của mình đã là giỏi. Và bây giờ, phải dùng đến tiểu xảo của kinh nghiệm thì may ra các bạn đồng nghiệp trẻ mới không làm gỏi tôi.

Một Copywriter trụ được 5 năm trong ngành quảng cáo, hoặc sẽ là tinh hoa, hoặc sẽ là tinh tinh. Người tinh hoa có thể nặn chữ thành hình, mang đến cho người đọc “bề chìm” của chữ. Khi đó, CHỮ LÀ HÌNH. Người tinh tinh chỉ có thể rặn chữ ra chữ, mang đến cho người đọc “bề mặt” của chữ. Khi đó, CHỮ LÀ CHỮ. Nhiều nhất có thể là nghe xuôi tai thuận miệng, cũng có một chút thanh âm trong đó, nhưng vẫn không thể là hình.

 

Facebook Comments

Leave a Reply